Category Archives: Life

Underappreciated Work

Often times the hard work done at the foundation level is ignored and underappreciated, while the surface/presentation work is easily spotted and praised by the bystanders. Yet without the foundation work, the surface work would have never been there at the first place.

You praise a house with nice interior design and furniture. You don’t praise a house with stable electricity and water access – that’s a given; yet when the water leaks, guess who gets the complains?

With similar logic, the first engineer who make the code work gets all the credits, even in the sluggish and ugly way. Whereas the next one that tears it apart, refactors to makes it better, more scalable doesn’t get quite as much credit. Yet it’s debatable which course of work is more difficult.

And in lots of case, scaling something up is miles more difficult than just making it work.

Anh hùng hay kẻ ác

Ở Việt Nam học lịch sử hay có màn đây là kẻ ác, đây là anh hùng giúp thống nhất đất nước. Nghĩ lại kẻ ác chắc gì đã ác, anh hùng chắc gì đã là anh hùng.

Hôm nay đi chợ xuân, thấy diễn tập Quang Trung (Nguyễn Huệ) nói Quang Trung đánh đuổi Nguyễn Ánh để thống nhất đất nước, cứ như là Nguyễn Ánh là kẻ ác, Nguyễn Huệ là anh hùng.

Học lịch sử mà được như Game of Thrones, không có bên nào anh hùng bên nào ác quỷ có phải hay hơn không.

Learn to Think

People usually try to optimize their productivity to finish the 5 or 10 things they set out to do. But often times they fail to see this: Just 1 will do.

Which one? That is a lot harder than trying to finish all 5.

Think hard.

Làm gì cũng phải nhìn từ 2 phía

Hồi bữa đọc bài này nói về chuyện quán cơm 2,000 ở VN, mình thấy có vẻ có lý. Cũng tin dần dần. Đến khi đọc bài phản biện lại của 1 trong những sáng lập viên của quán cơm 2,000, mình lại thấy mình gật đầu đồng ý theo.

Tai hại chưa. Hên là sau đó vô tình đọc được bài viết phản biện.

Sau lần đó, đọc bài viết gì mình cũng lò mò kéo xuống phần comments xem có ai phản biện ko, rồi dựa theo góc nhìn của cả 2 chiều mà suy nghĩ xem mình theo phe nào (hoặc ko theo phe nào hết).

Nếu chỉ đọc bài viết ko mà ko tìm ý kiến trái chiều thì đúng là góc nhìn hạn hẹp thiệt. Dạo gần đây để ý thấy nhiều chuyện như vậy lắm rồi, nhất là cái bài lá cải gì mà ai đó xào lại chuyện bỏ chuột vào nồi nước lèo hủ tiếu từ 10 năm trước ở Vũng Tàu rồi sửa lại cho nó mới. Ai mà ko đọc comments là tin sái cổ rồi.

Ai làm báo mà viết mấy bài đó ác thiệt (nếu chuyện xào lại là đúng sự thật).

Making Judgement

People say you shouldn’t judge others. But I think judging someone professionally is different from doing it personally. In life you need to have the skillset to observe and make a fair judgement of the person you’ve interacted with in order to make the best decision moving forward.

I went to watch movie Thor. Thor seems like the dumb muscular hero who can fight well, where Lori seems like a much better fit for the King position, at least just in term of politics and people management.

Dealing with people

One reason those who do well in school might not do well in life: School doesn’t teach you how to deal with people.

School actually blocks you from learning how to deal with people.

For some, dealing with people is the toughest problem they have to face in their working life.

The Fear of Losing Things You Earn

When you’re making decent money, don’t let money infuse you the fear of losing money. For now you have so much more to lose. But you didn’t realize you might not deserve that much money at the first place.

People often times undermine the market condition and pure luck, and highly correlate the money they earn to how good they are.

After all you can’t really compare how good a teacher is to how good a software engineer is.

Điệp khúc hay nhất thế giới

Nhớ ngủ sớm nghe chưa con. Nhớ ăn uống cho đầy đủ đó đừng có bỏ ăn sáng. Trời ơi làm chi mà làm quá sức vậy ta đã nói là đừng có cố quá mà. Có muốn mua đồ ăn gì đem qua không ta mua trước cho Nhớ đừng có quên passport đó nhe.

Tác giả: Mẹ

Lao Động Là Vinh Quang

Đi trên đường thấy nhiều người dân lao động buôn bán cực khổ giữa trưa nắng kiếm sống, mình thấy mủi lòng tội nghiệp họ.

Nhưng mình lại quên mất có một đối tượng khác đáng tội nghiệp hơn: cậu ấm cô chiêu chưa đi làm, chưa hiểu được giá trị của đồng tiền mà đã tiêu xài quá trán. Những bạn vậy sống đầy đủ về vật chất, nhưng chắc gì đã thoải mái trong tinh thần?

Lao động là vinh quang.